Bà Tư đi Mỹ

Bà Tư đi Mỹ
Trước hết, phải giới thiệu chút. Bà Tư là chị bà nội. Mồ côi ba má từ nhỏ, hai chị em nương tựa nhau mà sống mà lớn lên. Bà nội đẹp nhưng bà Tư không được vậy. Chữ nghĩa cũng hổng nhiều nhưng được cái hiền như cục đất và ham làm lụng. Bà Tư ở nhà lo cho bà nội đi học. Rồi bà nội đẻ đàn con, bà Tư chăm. Chị em tui, con cháu tụi tui cũng lớn lên bằng những bữa cơm của bà Tư. Mấy thế hệ của cái nhà này luôn chứa một ngăn lòng đầy ắp hình ảnh bà Tư. Nếu không có bà, chắc là nội không thể một mình ôm nổi đàn con cháu. Nhà nghèo, đi chợ toàn mua cá rẻ cá ươn mà đem về, qua tay bà, thành tươi hết. Với tui, những bữa ăn của bà Tư là ngon nhứt trần đời. Hồi đó, thằng Ịch hễ đi học về là kiếm bà trước tiên.
Lúc nào bà cũng hịch hạc cười, cái cười móm sọm thấy cưng hết biết. Tiếp xúc bà, tui tin ai cũng được truyền cho một nguồn năng lượng tích cực. Bà hổng bao giờ trách giận hay buồn phiền gì ai. Sống đơn giản thành ra dù có vất vả, ngả lưng xuống là thanh thản, là ngáy pho pho. Nhiều lúc học bà hoài chỗ này mà học chưa được trọn. Bà lúc nào cũng “Thôi kệ”.
Bà Tư rất tân thời. Hổng khoái cải lương hay phim Việt, bà chỉ mê coi phim Mỹ, xem thi hoa hậu với Mỹ Tâm, Đàm Vĩnh Hưng thôi.
Mấy tuần trước, nghe nội bịnh, bà Tư rầu rầu “Tự nhiên sao tao nhớ quá, muốn qua gặp Út một lần”. OK, cho bà Tư đi.
Đặt chưn xuống đất Mỹ, bà biểu tụi bây nói làm tao run chứ tao thấy đi Mỹ dễ ợt.
– Dễ là dễ sao, bà Tư kể nghe chơi đi.
– Tao vô phỏng vấn, cái cô Mỹ kia hỏi tao đi đâu, tao nói đi thăm em tui bị bịnh, tao cười hề hề cái cổ cho đi liền. Cổ còn cám ơn tao nữa chớ.
– Còn máy bay, đi lần đầu thấy sao bà Tư?
– Ui, y chang đi xe đò, khoẻ ru.
Sẽ không kể cái khúc hai chị em được ôm nhau vào lòng vì đó là điều dành cho cảm nhận. Chỉ thấy rằng sau có một ngày được ôm, được nắm tay, được ăn, được ngủ cùng bà Tư, nội tươi tỉnh ra thấy rõ.
Tối đến, ngồi ngó xung quanh, thấy đâu đâu cũng treo tivi, bà Tư biểu “Nhiều vầy coi sao hết tụi bây?”.
Khuya, nhìn ra ngoài sân, “Tụi bây đậu xe thấy ghê quá, sao không làm cổng rào rồi khoá lại?”.
– Ủa, bà Tư có sợi dây chuyền vàng mà, sao hổng đeo qua Mỹ cho đẹp?
Móc ra sau hai lớp áo, bà thỏ thẻ “Để ra ngoài, bị giựt đó”.
Cám ơn cuộc đời đã cho con có bà nội, bà Tư.

11 Comments