THƠ CỦA TÔI

THƠ CỦA TÔI
Thơ là gì? Thơ cho tuổi hồn nhiên
Yêu làm sao thân cỏ hiền tự sống
Em qua sông dây giăng qua khoảng trống
Con chữ nông…sâu ngực trái …đau nhiều…
Thơ tôi viết chưa hiểu được bao nhiêu
Xa làng quê, xa cánh diều, bỗng khóc
Nối bờ vui, chữ dây đu đi học
Vẫn yêu đời, cặp sách bọc ny lông.
Thơ không biết cụ già trải mùa đông
Thẫm đám mây che cánh đồng đầy nắng
Đắp mềm chăn chờ con đêm vắng lặng
Mẹ không sao, hãy cố gắng xứ người.
Thơ tôi viết chưa hiểu hết đẹp tươi
Những thanh âm ấm tiếng người xứ Nghệ
Độc Lập, Tự Do chi mô nào hơn thế
Nước Việt Nam hạnh phúc dễ tự cường.
Yêu nhiều lắm nên chẳng có người thương
Thơ tôi viết cũng bình thường cỏ xước
Thấy gần hơn nghiêng nụ tình có được
Xao xác gầy, hoa đã vuột tay trôi.
Thơ là thơ, ước chỉ ước mà thôi
Em đã đến, đã đi rồi, lại đến
Vẫn hoài mong dù không lời hứa hẹn
Tình ngủ yên, chờ cất tiếng…yêu nào.
Xin viết hết cơn mưa rào cuối hạ
Rong giọt trong vào biển cả tan hòa
Hạt bụi mong thành thân chút phấn hoa
Không bay xa cũng hương mà thoảng kiếp.
Cảm theo THƠ LÀ GÌ THƠ ƠI của huynh Đới Sỹ Thái

2 Comments