TÌNH KHÚC

TÌNH KHÚC
(Hồng Thanh Quang)
Nửa vầng trăng vỡ rụng giữa đời,
Anh cũng không nghĩ rồi em sẽ đến,
Cũng không nghĩ qua ống đồng, nước , lửa
Anh cuối cùng còn lại mình em.
Không định mang cho nhau hạnh phúc,
Cũng không đành gây tai họa cho nhau.
Đã cách mấy ngàn cây, đã lệch gần trăm tháng,
Đã tiêu hao tất cả những duyên đầu.
Sao gặp gỡ để một lần em hát
Khúc bi ca những ước vọng không thành?
Sao gặp gỡ để một lần anh khóc
Nỗi cô đơn suốt tuổi xuân mình?
Giờ thì chẳng thể ai ngăn nổi
Ngọn lửa kia thiêu đốt thiên đàng.
Những niềm vui, những nỗi buồn sắp sẵn
Trong phút giây bỗng hóa tro tàn.
Ta sống lại thuở vầng trăng mười bốn,
Run rẩy cùng tin ở ngày mai.
Sau muôn vạn lỡ làng, ta mới hiểu,
Nghĩa tình yêu giản dị nhường này
Ta mới biết nụ hôn nơi cực lạc
Không bao giờ chỉ ngọt ngào thôi,
Mới nâng niu từng mảnh vàng trăng vỡ
Thắp thành sao an ủi bầu trời.
May hay rủi ta đã qua được dốc,
Thôi những gì chìm khuất bên kia.
Em rạng rỡ giữa vòng tay da diết
Ngực anh sao rát bỏng đầm đìa…
(1991)

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *