CẤU TRÚC LUẬN VÀ DI SẢN CỦA KIM ĐỊNH

CẤU TRÚC LUẬN VÀ DI SẢN CỦA KIM ĐỊNH
Trong bài thuyết trình này, tôi trả lời câu hỏi bằng cách nào nhà triết học Lương Kim Định đã biến cấu trúc luận thành phông lý thuyết để giải thích những nguyên lý cơ bản của Việt Nho, đặc biệt là trong quyển sách nổi tiếng “Cơ cấu Việt Nho” của ông.
Từ “Việt” trong “Việt Nho” có nghĩa là Bách Việt, theo Kim Định, là những người bản địa trước khi có người Hán Trung Quốc, cư trú trên một địa bàn rộng lớn, bao gồm hầu hết lãnh thổ Trung Quốc và Việt nam ngày nay.
Từ “Nho” có hai nghĩa. Đó là để chỉ tổ tiên của Bách Việt, những người đã tạo ra cấu trúc/cơ cấu xã hội của người Việt. Nghĩa thứ hai là để chỉ chính cái “cấu trúc/cơ cấu xã hội” đó (ý muốn nói cái nguyên lý đinh hình và chi phối sự tồn tại của xã hội Việt).
Kim Định coi Việt Nho là trung tâm của khu vực Đông Á, và cố gắng lập luận rằng mọi nền văn hóa khác trong khu vực chỉ là sự nối dài, mở rộng của cơ cấu văn hóa đó (Việt Nho).
Ông đưa đến một phương pháp nghiên cứu mà ông gọi là “huyền sử”, để tìm ra cấu trúc/cơ cấu của một xã hội thông qua việc tái diễn dịch và so sánh những huyền thoại, truyền thuyết và tích truyện dân gian từ nhiều nền văn hóa khác nhau. Phương pháp này, theo ông, có thể chứng minh được sự tương đồng giữa những nền văn hóa cũng như hé lộ những cơ cấu/cấu trúc xã hội ẩn tàng trong tiềm thức con người.
Tôi sẽ phân tích kỹ một cách có phê phán phương pháp luận của Kim Định cùng những hiểu biết của ông về cấu trúc/cơ cấu luận.
Từ đó tôi cho rằng cách thức ông khái niệm hóa “cơ cấu/cấu trúc xã hội” dưới ảnh hưởng của góc nhìn dân tộc chủ nghĩa và Việt tâm bản thân nó đầy mâu thuẫn. Khi, một mặt, ông thừa nhận rằng mọi xã hội con người có những đặc điểm cấu trúc tương đồng, mặt khác, ông cố gắng chứng minh Việt Nho là một thứ cấu trúc siêu việt, trung tâm hơn tất cả những cấu trúc của những nền văn hóa khác.